Pages

Subscribe:

Sunday, 8 July 2018

Tàu chiến Mỹ đi qua eo biển Đài Loan giữa căng thẳng với TQ

Hai tàu chiến Mỹ đi qua Eo biển Đài Loan ngày 7-8/7 trong bối cảnh quan hệ Mỹ - Trung ở vào giai đoạn căng thẳng.
"Hai tàu Hải quân Mỹ đã có chuyến đi thường lệ ngang qua vùng biển quốc tế thuộc Eo biển Đài Loan từ ngày 7 đến 8/7. Hải quân Mỹ đã nhiều lần đi lại giữa Biển Đông và biển Hoa Đông thông qua Eo biển Đài Loan trong nhiều năm qua", Đại tá Charlie Brown, phát ngôn viên Hạm đội Thái Bình Dương Mỹ, nói trong một thông cáo.
Reuters dẫn nguồn các quan chức Mỹ cho biết trục hạm Mustin và trục hạm Benfold đã thực hiện chuyến đi này.
Tau chien My di qua eo bien Dai Loan giua cang thang voi TQ hinh anh 1
Trục hạm USS Benfold. Ảnh: Hải quân Mỹ.
Sáng 6/7, cơ quan quốc phòng Đài Loan nói rằng hai tàu di chuyển theo hướng Đông Bắc. Đài Loan đồng thời khẳng định chuyến đi này phù hợp với quy định. 
Đây là chuyến đi đầu tiên của tàu Hải quân Mỹ trong một năm qua, sau khi Trung Quốc tiến hành hàng loạt cuộc tập trận xung quanh đảo Đài Loan.
Cụ thể, Bắc Kinh đã điều máy bay ném bom và nhiều máy bay quân sự khác vờn quanh đảo này, đưa tàu sân bay Liêu Ninh đi qua Eo biển Đài Loan.
Trung Quốc coi Đài Loan là một phần lãnh thổ không thể tách rời đồng thời khẳng định không loại trừ khả năng sử dụng vũ lực để đưa Đài Loan vào kiểm soát. 
Tau chien My di qua eo bien Dai Loan giua cang thang voi TQ hinh anh 2
Máy bay Đài Loan (dưới) bám sát tiêm kích ném bom H-6 của Trung Quốc khi chiếc này vây quanh đảo Đài Loan. Ảnh: AFP.
Tuy Washington không có quan hệ chính thức với Đài Loan, Mỹ có trách nhiệm giúp hòn đảo "duy trì khả năng tự vệ" do ràng buộc pháp lý. Trung Quốc thường xuyên lên tiếng cho rằng Đài Loan là vấn đề nhạy cảm nhất trong quan hệ với Mỹ.
Tau chien My di qua eo bien Dai Loan giua cang thang voi TQ hinh anh 3
Quân đội Trung Quốc gần đây đẩy mạnh các hoạt động quân sự nhắm đến Đài Loan.  Đồ họa: CNN.
"Mỹ đang khiến tình hình căng thẳng tại Eo biển Đài Loan trở nên trầm trọng hơn", Thời báo Hoàn Cầu, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc, đăng tải trên Twitter.
Động thái này xảy ra trong bối cảnh cuộc chiến thương mại giữa Mỹ và Trung Quốc vừa chính thức bắt đầu. Hai nền kinh tế lớn nhất thế giới liên tục phô diễn sức mạnh qua các đòn áp thuế. Hiện chưa có dấu hiệu đàm phán nào cho thấy họ sẽ dừng lại.
Trước đó, Mỹ đã khiến Bắc Kinh tức giận với việc mở viện trao đổi văn hóa ở Đài Loan.
Theo News Zing

Friday, 6 July 2018

Mỹ muốn nâng cấp B-52 để mang được 'mẹ của các loại bom'

hông quân Mỹ muốn tăng sức mạnh cho cỗ máy ném bom huyền thoại B-52 bằng gói nâng cấp mới có thể mang vũ khí được mệnh danh là “mẹ của các loại bom”.
Bộ chỉ huy trang thiết bị Không quân Mỹ đang đề xuất gói nâng cấp mới cho máy bay ném bom chiến lược B-52 Stratofortress, cho phép mang tải trọng vũ khí bên ngoài cánh gấp 4 lần so với trước, Business Insider cho biết.
Thiết kế ban đầu của B-52 có khoang vũ khí bên trong thân có thể mang theo các loại bom có hoặc không có điều khiển. Những năm 1990, B-52 đã được nâng cấp với thiết bị treo bổ sung IPC dưới cánh. Mỗi IPC có thể mang theo tải trọng vũ khí tối đa khoảng 5 tấn.
Tuy nhiên, IPC không thể sử dụng các vũ khí có trọng lượng lớn hơn 5 tấn. Điều này dẫn đến những hạn chế trong hoạt động chiến đấu của B-52. Không quân Mỹ muốn một thiết bị treo mới có thể mang theo tải trọng khoảng 18 tấn, cho phép sử dụng tất cả loại bom trong kho vũ khí của Mỹ, gồm GBU-43/B MOAB, biệt danh “mẹ các loại bom”.
My muon nang cap B-52 de mang duoc 'me cua cac loai bom' hinh anh 1
Các loại vũ khí mà B-52 có thể mang theo. Ảnh: USAF.
MOAB là một trong những vũ khí thông thường lớn nhất từng được chế tạo với trọng lượng gần 10 tấn. Nó được thiết kế để nổ trên không và dọn sạch các mục tiêu trên mặt đất, khu vực kín như hẻm núi, hang động. Tháng 4/2017, Không quân Mỹ đã ném một quả bom MOAB vào khu liên hợp đường hầm của tổ chức khủng bố ở Afghanistan.
Ngoài ra, B-52 sẽ được nâng cấp khoang chứa vũ khí để tăng khả năng vận chuyển lên 66%. Đây là một phần trong lộ trình hiện đại hóa để duy trì hoạt động của B-52 đến năm 2050. Sau khi hoàn thành chương trình nâng cấp, B-52 sẽ trở thành máy bay ném bom có thể mang vũ khí đa dạng nhất của Mỹ.
Được đưa vào sử dụng từ năm 1955, trải qua 63 năm, B-52 vẫn cho thấy nó là máy bay ném bom chưa thể thay thế. Không quân Mỹ muốn duy trì sử dụng B-52 đến năm 2050 đưa nó trở thành loại máy bay được sử dụng lâu nhất trong lịch sử hàng không quân sự.
The News Zing

Monday, 16 April 2018

Không có chiến tranh giữa các vì sao tại Syria mà chỉ có dân thường thiệt mạng

Hàng trăm loại vũ khí mới được Nga và phương Tây thử nghiệm trong cuộc chiến Syria. Dù chúng “thông minh”, “đẹp đẽ”, “mới mẻ” đến đâu cũng đều nhằm một mục đích: hủy diệt.Thế kỷ 16, khi thực dân Châu Âu đặt chân đến Bắc Mỹ, họ rất ngạc nhiên khi thấy thổ dân da đỏ nơi đây sử dụng loại rìu đặc biệt tiện dụng mang tên Tomahawk. Chiếc rìu gọn nhẹ, vừa có thể làm dụng cụ dắt lưng, vừa có thể làm vũ khí sát thương cao bằng cách ném trực tiếp vào đối phương từ xa. Các đế quốc Châu Âu nhanh chóng học cách sử dụng loại rìu này để xây dựng thuộc địa và dần tiêu diệt các tộc người thổ dân da đỏ bản xứ.
Năm thế kỷ tiếp sau, nước Mỹ ra đời, vươn lên thành cường quốc số một thế giới, với niềm tự hào về công nghệ quân sự không ai bì kịp. Tomahawk được sử dụng để đặt tên cho loại tên lửa hành trình tầm xa vô cùng tinh vi. Giống chiếc rìu của người da đỏ, tên lửa Tomahawk có thể được lắp đặt ở bất cứ đâu, dù là trên bộ, trên tàu chiến hay từ tàu ngầm.

Đẹp đẽ mới mẻ và thông minh hơn

Khi khai hỏa, tên lửa Tomahawk phóng đi với tốc độ và độ chính xác cao, rất khó bị phát hiện và đánh chặn. Kể từ cuộc chiến tranh vùng Vịnh 1991 đến nay, tên lửa Tomahawk liên tục được cải tiến và đã được sử dụng hơn 17 lần với khoảng 2.200 quả. Nó trở thành biểu tượng của nỗi khiếp sợ sức mạnh Mỹ tại khu vực Trung Đông.
Cái tên Tomahawk được nhắc lại vào tháng 4 này, khi cuộc nội chiến đẫm máu kéo dài 7 năm tại Syria tưởng chừng đang vào hồi kết. Một cuộc tấn công bằng vũ khí hóa học tại thành phố Douma của quân nổi dậy đã khiến 70 người chết và hơn 500 người bị thương. Tổng thống Mỹ Donald Trump nhanh chóng đổ lỗi cho chính quyền Syria và tuyên bố sẽ oanh tạc Syria bằng những quả tên lửa “đẹp đẽ, mới mẻ và thông minh”.
Phía Nga đã đe dọa sẽ đánh chặn bất cứ tên lửa nào, và sẽ đáp trả vào nơi khai hỏa chúng. Hai cường quốc hạt nhân khác là Anh và Pháp sau đó đã nhanh chóng đứng về phía Mỹ.
Sáng sớm 14/4, liên minh Mỹ-Anh-Pháp oach kích thủ đô Damacus với trận “mưa sao băng” hơn 100 quả tên lửa, bất chấp cảnh báo của Nga. Chỉ trong vòng vài ngày, khu vực Trung Đông tưởng chừng như tạm bình ổn nay lại rầm vang khói lửa. Cả thế giới rúng động trước nguy cơ một cuộc chiến tranh thế giới thứ 3  - chiến tranh giữa các vì sao với tên lửa và hạt nhân.
Tên lửa của liên quân bay như sao băng trên bầu trời Damascus lúc rạng sáng, nhưng sẽ không có Thế chiến thứ 3 đến sớm. Ảnh: AP.

Không có chiến tranh giữa các vì sao

Tuy nhiên, những ai lo lắng thì hãy yên tâm. Bất chấp những tuyên bố của Mỹ và Nga tạo ra cảm giác cận kề miệng hố chiến tranh, các bên đều đã đạt được điều mình mong muốn và chẳng có lý do gì để đẩy khủng hoảng đi quá xa
Với Mỹ, mối quan tâm truyền thống của họ ở Trung Đông là dầu mỏ. Nhưng dường như người ta quên mất một điều: kể từ khi đạt được đột phá với kỹ thuật khoan đá phiến và năng lượng tái tạo, những năm gần đây nước Mỹ không còn phụ thuộc vào các nguồn cung dầu thô từ Trung Đông. Từ vị trí tự chủ về năng lượng, hiện nay khả năng sản xuất của Mỹ thậm chí ở mức có thể tác động lên giá dầu thế giới, điều mà trước đây chỉ có OPEC và phần nào đó là Nga làm được.
Điều quan tâm thứ hai của Mỹ tại khu vực này trong hơn một thập kỷ qua là chống khủng bố. Từ sau 11/9 đến nay, Bush và Obama đã tiến những bước dài, từ việc đảm bảo an ninh nội địa, tiêu diệt Bin Laden, cho đến sự sụp đổ của nhà nước Hồi giáo IS (mà phần lớn nhờ công của nước Nga).
Mối lo về hạt nhân cũng đã thuyên giảm đáng kể khi Iran và phương Tây đạt được thỏa thuận JCPOA nhờ nỗ lực của cựu ngoại trưởng John Kerry cuối thời Obama. Mặc dù Tổng thống Trump từng đe dọa sẽ rút khỏi thỏa thuận này, nhưng không thể phủ nhận JCPOA đã góp phần giải quyết mối lo cuối cùng về an ninh của Mỹ tại khu vực.
Công việc của Mỹ hiện nay tại Trung Đông chỉ còn là đảm bảo “cân bằng từ xa” thông qua các hệ thống đồng minh là Israel và Arab Saudi, thay vì can dự trực tiếp như trước. Thay vào đó, họ đang trong quá trình chuyển đổi trọng tâm chiến lược sang Châu Á, nhằm kiềm chế sự vươn lên của Trung Quốc.

Những tên lửa và tính toán đối nội

ự chuyển dịch này đã có từ năm 2010 với “Tái cân bằng sang Châu Á” của chính quyền Obama, nhưng khi đó họ không rảnh tay được vì chuỗi những sự kiện xảy ra ở Trung Đông và Châu Âu. Tổng thống đương nhiệm Donald Trump hiện nay cũng có những lý do ngắn hạn khác trong bàn cờ Trung Đông, nhưng sẽ không thay đổi sự chuyển dịch chiến lược này.
Sự kiện tấn công hóa học ở Syria diễn ra trong bối cảnh ông Trump đang cần một thành tích đối ngoại để phục vụ đối nội đang rối ren. Cuộc bầu cử giữa kỳ tháng 11 đang tới gần và ông vừa mới phải sa thải Bộ trưởng Ngoại giao và Cố vấn An ninh Quốc gia. Việc lên tiếng đe dọa Nga sẽ làm lu mờ đi những chỉ trích rằng ông Trump thắng cử nhờ tình báo của Nga.
Sự kiện tấn công hóa học ở Syria diễn ra trong bối cảnh ông Trump đang cần một thành tích đối ngoại để phục vụ đối nội đang rối ren, trong khi về phía Putin, ông biết rằng mình không cần "động tay" thêm vào cuộc xung đột ở Syria. Ảnh: Reuters.
Đồng thời, quyết định oanh tạc Syria đúng vào thời điểm nổ ra scandal gian díu với cựu ngôi sao khiêu dâm khiến người ta so sánh với việc Tổng thống Clinton bắn tên lửa vào Afgranistan và Sudan năm 1998 khi sắp bị luận tội sau vụ "léng phéng" với cô thực tập sinh Monica Lewinsky.
Về đối ngoại, ông Trump cũng muốn thể hiện tâm thế khác so với người tiền nhiệm. Tổng thống Obama đã bị chỉ trích rất nhiều khi tuyên bố tấn công hóa học sẽ là “ranh giới đỏ” tại Syria nhưng sau đó không làm gì. Trước đó vào tháng 4/2017, chỉ 3 tháng sau khi nhậm chức tổng thống, ông Trump đã bắn 59 quả tên lửa vào Syria ngay trong bữa tối khi tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.
Rộng hơn nữa là câu chuyện “trong nhà” của phương Tây. Chính quyền Anh quốc của nữ Thủ tướng Theresa May đang vật vã trong rạn nứt Brexit với EU và chịu nhiều chỉ trích sau vụ điệp viên hai mang người Nga bị ám sát. Tại nước Pháp, vị Tổng thống trẻ Emmanuel Macron đang chứng kiến mức tín nhiệm của mình đi xuống thảm hại trước đó đã tuyên bố với ông Putin rằng tấn công hóa học tại Syria sẽ là giới hạn đỏ. Và khi mà quan hệ giữa Mỹ với Châu Âu nói chung đang ngày một lạnh nhạt, thì cuộc oanh kích thực hiện bởi Mỹ - Anh - Pháp sẽ tạo ra hiệu ứng củng cố đoàn kết của phương Tây tại Châu Âu. Đồng thời phương Tây cũng muốn gỡ gạc lại phần nào đó khi họ đã để nước Nga gần như kiểm soát toàn bộ ảnh hưởng trong vấn đề Syria.
Mũi tên với 100 quả tên lửa bắn ra trúng quá nhiều đích. Cơ hội tốt, với chi phí thấp, chẳng tội gì không làm. Vẫn còn đó câu nói “đừng bao giờ bỏ phí một cuộc khủng hoảng”. (never let a good crisis go to waste)
Sáng 14/4, Tổng thống Trump tuyên bố tấn công Syria. Liên quân Mỹ - Anh - Pháp nã hơn 100 quả tên lửa trong chiến dịch này.
Về phía Nga, Tổng thống Putin hiểu rằng kết cục của Syria hiện đã an bài. Nhà nước Hồi giáo IS sụp đổ, quân nổi dậy chỉ còn thành trì cuối, lực lượng người Kurd quá yếu. Thắng lợi hoàn toàn của chính quyền Syria của Tổng thống Assad mà Nga hậu thuẫn chỉ còn là vấn đề thời gian. Chắc chắn phương Tây sẽ không cử quân đến Syria, mà các cuộc oanh kích sẽ là giới hạn của họ. Về lâu dài, ông hiểu rằng rồi quan hệ Nga với phương Tây sẽ phải hòa dịu, nước Nga cần phương Tây gỡ bỏ cấm vận, và phương Tây cũng cần Nga để đảm bảo ổn định ở Trung Đông, mặc dù chẳng bên nào ưa bên nào. Vì thế, mặc dù tuyên bố sẽ phản ứng mạnh, nhưng ông Putin không cần thiết phải đáp trả thực sự về mặt quân sự với phương Tây. Thực tế là sau đó, các đường dây nóng giữa phương Tây và Nga đã được kích hoạt. Ngày 15/4, ông Trump tuyên bố trên Twitter là nhiệm vụ oanh kích đã hoàn thành "không thể tốt đẹp hơn".

Nước nhỏ, thế yếu giữa những mâu thuẫn chính trị

Tuy nhiên, liệu rằng Trung Đông có bình ổn hay không thì đó lại là một câu hỏi khó trả lời khác. Bàn cờ khu vực này không chỉ bị chi phối bởi những người khổng lồ Nga, Mỹ và Châu Âu, mà còn những người chơi đáng gờm khác, tiêu biểu là Iran, Arab Saudi, Thổ Nhĩ Kỳ và Israel. Mối thâm thù ngàn đời giữa Iran và Arab Saudi, sự cọ xát mang tính lịch sử giữa người Do Thái Israel và thế giới Hồi giáo, hay niềm mong muốn trở lại đế chế Ottoman của Thổ Nhĩ Kỹ - là những nhân tố cho thấy cạnh tranh quyền lực ở khu vực này sẽ khó chấm dứt. Những quốc gia này mong muốn giữ chân Mỹ và Nga tại khu vực để làm đồng minh bảo trợ cho mình.
Bàn cờ khu vực này không chỉ bị chi phối bởi những người khổng lồ Nga, Mỹ và Châu Âu, mà còn những người chơi đáng gờm khác, tiêu biểu là Iran, Arab Saudi, Thổ Nhĩ Kỳ và Israel. Ảnh: Reuters.
Những kẻ tin vào thuyết âm mưu thậm chí đặt dấu hỏi liệu chính quyền Assad có thực sự gây ra vụ tấn công hóa học cách đây mấy hôm, hay đó là sự ngụy tạo. Bởi lẽ khi chiến thắng chỉ còn là vấn đề thời gian, chẳng có lý do gì họ phải gây ra vụ tấn công hóa học để giết dân, tạo cớ “vi phạm ranh giới đỏ” cho bên ngoài can thiệp vào. Trong lịch sử, cũng không thiếu những trường hợp một quốc gia ngoại bang tạo ra sự kiện để lấy cớ gây chiến, gặp gián tiếp buộc kẻ khác gây chiến.
Trong khi bốn cái tên vừa nêu lại là những quốc gia có tiềm lực quân sự, kinh tế và vị thế độc lập, không chịu nhiều ảnh hưởng từ Nga - Mỹ, Syria là một quốc gia nhỏ bé, với một chính quyền thất bại (failed state). Đất nước Syria không thể tự quyết định số phận của mình, mà phải chịu sự định đoạt từ những người khổng lồ thế giới và những kẻ láng giềng đầy toan tính.

Nồi da nấu thịt và máu của dân thường

Có lẽ ông Assad cũng chẳng mong muốn nước mình trở thành nơi nồi da nấu thịt cho cạnh tranh của ngoại bang. Nhưng đó lại là bi kịch của kẻ độc tài phải nắm giữ quyền lực của mình bằng mọi giá. Ông Assad sẽ nhìn vào ví dụ Saddam Hussein ở Iraq hay Qaddafi ở Lybia, đều gặp kết cục bi thảm khi không có được sự hậu thẫm của một cường quốc và không được nhân dân ủng hộ.
Với người dân Syria, chưa điều gì có thể khẳng định là sự đau khổ của họ sẽ chấm dứt. Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 từng mang lại cho họ hi vọng thoát ra khỏi chế độ Assad, vươn tới ước mơ tự do dân chủ. Nhưng thay vào đó là triền miên 7 năm nội chiến, với sự tàn độc của ISIS và sự tang thương của bom đạn. Hàng trăm cuộc thảm sát, hàng chục cuộc tấn công hóa học tại Syria đã được ghi nhận, với số thương vong lên đến gần nửa triệu người. Số lượng người dân di cư khỏi đất nước ước tính khoảng 6 triệu, tức là 1/3 dân tộc Syria.
Sự thống khổ của người dân Syria được cộng đồng quốc tế biết đến, nhưng dường như không một ai lên tiếng hành động, mà chỉ có những tên lửa xé toạc bầu trời. Đứng trước làn sóng tị nạn và hình ảnh thi thể cậu bé Alan Kurdi trôi dạt vào bờ biển Địa Trung Hải, Châu Âu đã mở cánh cửa đón những người dân Syria. Thế nhưng sau đó cánh cửa cũng dần đóng lại khi các nước Châu Âu không thể thống nhất được với nhau về việc phân bổ trách nhiệm thu nhận, và những khó khăn nội tại về kinh tế - xã hội, về phong trào dân túy.
Hình ảnh cậu bé Alan Kurdi nằm chết bên bãi biển đã đánh động thế giới về cuộc khủng hoảng nhân đạo tại Syria nhưng từ đó đến nay, các nước lớn lẫn Liên Hợp Quốc vẫn chưa tìm được giải pháp cho cuộc xung đột cũng như dòng người tị nạn từ Syria. Ảnh: Reuters.
Câu chuyện Syria có lẽ là sự thất vọng lớn nhất đối với vai trò của Liên Hợp Quốc và Luật pháp quốc tế. Cách đây hơn hai thập kỷ, vào năm 1994, sau sự kiện thảm sát ở Rwanda, Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Kofi Annan đã vận động LHQ và cộng đồng quốc tế thống nhất một chuẩn tắc về bảo vệ loài người.
“Trách nhiệm bảo vệ” (Responsibility to Protect - R2P) ghi nhận rằng bảo vệ người dân là trách nhiệm của nhân loại, cao hơn chủ quyền của quốc gia. Và sau đó là lời thề nổi tiếng “Never again” - sẽ không bao giờ trên thế giới có thảm sát hàng loạt nữa. Khi đó người ta đã hi vọng vào một hệ thống quản trị toàn cầu, vào hòa bình thế giới bền vững, và vào niềm tin đạo đức loài người.

Sự trở lại của cường quyền

uy nhiên, sau đó những gì xảy ra ở Lybia và Syria sau sự kiện Mùa Xuân Arab, người ta chỉ thấy Liên Hợp Quốc họp đi họp lại, bàn tới bàn lui mà không đưa ra được biện pháp gì. Có lẽ sự nghi ngờ đã quá ăn sâu trong tâm trí của nhóm P5 các nước Ủy viên Thường trực Hội đồng Bảo An Liên Hợp Quốc, khi nước Mỹ vi phạm lời hứa với Nga lật đổ chính quyền Lybia.
Đến trận oanh kích của Mỹ - Pháp - Anh vào tháng 4 này, họ cũng chẳng thiết đem vấn đề ra Liên Hợp Quốc, chẳng thiết nhắc đến “trách nhiệm bảo vệ”, chẳng thiết vận động sự ủng hộ của Nga và cộng đồng quốc tế. Cần nhớ rằng: luật pháp quốc tế không cho phép một nước đơn phương tấn công dù bất kỳ vì lý do gì, nếu như không được sự phê chuẩn của Liên Hợp Quốc. Khi một thế giới mà luật pháp quốc tế và chuẩn mực bị bỏ rơi, sẽ chỉ còn cường quyền áp đặt. Một quốc gia không thể tự bảo vệ mình đã trở thành địa bàn cạnh tranh quyền lực và là nơi thử lửa của các cường quốc xung quanh.
7 năm đã trôi qua và cuộc chiến ở Syria vẫn chưa thực sự đến hồi kết. 7 năm cũng là quãng thời gian mà một đứa trẻ có thể được ra đời, bước vào học lớp 1. Sẽ phải rất lâu sau nữa, đất nước Syria mới có thể hồi phục lại từ kiếp nạn này. Dù hòa bình có lập lại thì đất nước cũng chỉ còn là tro tàn, với những mỏ dầu nhưng lại luôn là thứ thu hút chiến tranh.
Hàng trăm loại vũ khí mới đã được Nga và phương Tây thử nghiệm trong cuộc chiến Syria. Dù chúng có “thông minh”, “đẹp đẽ”, “mới mẻ” đến đâu thì cũng đều nhằm vào mục đích: sự hủy diệt. Dưới đáy của bậc thang quyền lực, những người dân Syria đang tiếp tục sống dưới làn bom đạn ngoại bang và chính những người đồng hương của mình. Và tiếng than của họ chẳng ai nghe đến.
Đất nước Syria không thể tự quyết định số phận của mình, mà phải chịu sự định đoạt từ những người khổng lồ thế giới và những kẻ láng giềng đầy toan tính. Ảnh: Reuters.
Những người nghiên cứu chính trị quốc tế và lịch sử vẫn hay nhắc đến cuộc đối thoại ở Melos, Hy Lạp. Vào thế kỷ thứ 5 trước Công nguyên, Melos là hòn đảo nhỏ muốn giữ trung lập trước cuộc cạnh tranh quyền lực giữa hai cường quốc là Athens và Sparta. Khi người Athens đem quân đến chinh phạt và ép phải liên minh, người Melos đã nói về chuẩn mực, đạo đức, và công lý với hy vọng được hòa bình.
Người Athens đáp trả rằng: “Kẻ mạnh làm bất cứ những gì mình có thể, còn kẻ yếu phải chấp nhận những gì họ phải chấp nhận”.
Câu nói đó đã trở thành ví dụ kinh điển cho chủ nghĩa hiện thực trong chính trị quốc tế.
Theo News Zing

Friday, 30 March 2018

Trung Quốc tập trận ở Biển Đông, nói để chuẩn bị chiến tranh

Trung Quốc thông báo vừa tiến hành tập trận trên Biển Đông và cho biết đây là màn thực hành chuẩn bị cho chiến tranh trong tương lai.

Theo South China Morning Post, không quân Trung Quốc tuyên bố các máy bay cường kích H-6K, tiêm kích Su-30 và Su-35 cùng nhiều máy bay khác đã tiến hành tập trận và tuần tra trên Biển Đông. Không quân Trung Quốc không nêu rõ cuộc tập trận diễn ra vào thời gian hay địa điểm cụ thể nào.
"Các cuộc tập trận của không quân là sự tập dượt cho chiến tranh trong tương lai và sự chuẩn bị trực tiếp cho giao chiến", không quân Trung Quốc tuyên bố.
Máy bay Su-35 của Trung Quốc diễn tập trên Biển Đông. Ảnh: SCMP.
Trung Quốc khẳng định các cuộc tập trận càng xa bờ biển nước này càng chứng tỏ năng lực của lực lượng không quân trong "kiểm soát khủng hoảng, ngăn ngừa chiến tranh và chiến thắng trong giao chiến". Trước đó, các máy bay này đã bay qua eo biển Miyako nằm giữa Nhật Bản và Trung Quốc.
Thông tin cuộc tập trận đưa ra trong bối cảnh căng thẳng giữa Trung Quốc và Mỹ gia tăng xung quanh vấn đề Đài Loan sau khi Tổng thống Donald Trump ký Luật Đi lại Đài Loan hôm 16/3, cho phép các quan chức cấp cao trong chính quyền đến hòn đảo này và ngược lại.
Hôm 21/3, Trung Quốc đã đưa tàu sân bay Liêu Ninh vào vùng biển gần Đài Loan. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng đe dọa sử dụng "đòn trừng phạt lịch sử" đối với Đài Loan nếu vùng lãnh thổ này tuyên bố độc lập. Trung Quốc coi Đài Loan là một tỉnh, phần lãnh thổ bất khả xâm phạm của mình. 
Từ tháng 1/2018, tàu sân bay Liêu Ninh đã hai lần tiến ngang eo biển Đài Loan, một động thái Trung Quốc khẳng định là một phần của quá trình tập trận định kỳ của đất nước này.
Theo News Zing

Tuesday, 7 February 2017

Mỹ phát triển vũ khí cảm tử thế hệ mới

Theo DARPA, Mỹ đang thực hiện chương trình phát triển tên lửa siêu độc mang đầu đạn chùm là những UAV cảm tử.
Cơ quan Các dự án nghiên cứu cao cấp Bộ Quốc phòng Mỹ (DARPA) cho biết, việc trang bị các UAV liều chết lên tên lửa sẽ giúp tiêu diệt chính xác nhiều mục tiêu cùng lúc. UAV tấn công có thiết kế với 4 cánh quạt nhỏ đặt đối xứng với nhau.
Dù nguyên lý hoạt động của loại UAV này chưa được tiết lộ nhưng theo DARPA, các UAV cảm tử này sẽ được kích hoạt sau khi được tên lửa đưa tới độ cao quy định. Chúng sẽ tự xác định mục tiêu và kích hoạt khối nổ định hướng mang theo. Mục tiêu sẽ bị tấn công đồng loạt từ trên không nên khả năng phòng chống là rất hạn chế.
Mỹ phát triển vũ khí cảm tử thế hệ mới
Mỹ phóng tên lửa trong tập trận.
Theo nhận định của nhiều chuyên gia, UAV do Lục quân Mỹ phát triển phù hợp với nhiệm vụ tiêu diệt các phương tiện thiết giáp của đối phương hoặc các khu vực kho tàng, bãi tập kết trang bị. Ngoài phiên bản mang đầu đạn tấn công, UAV trang bị trên tên lửa cũng có phiên bản trinh sát để thực hiện nhiệm vụ trinh sát chiến trường hoặc các khu vực đối phương bảo vệ không thể tiếp cận.
Trước khi tuyên bố phát triển chương trình vũ khí UAV siêu độc này, Mỹ vừa đưa vào trang bị loại UAV cảm tử mini mang tên Switchblade. Ưu điểm chính của Switchblade là khả năng hạn chế thương vong của thường dân. Người điều khiển có thể hủy lệnh tấn công, chuyển sang mục tiêu khác hoặc chọn phương án công kích an toàn, hạn chế thương vong của những thành phần không tham chiến.
Vì tiềm năng rất lớn của loại vũ khí mới này, Quân đội Mỹ tiếp tục quan tâm đến các phương án Vũ khí sát thương đường không cỡ nhỏ (LMAMS) khác ngoài Switchblade. Derek Lyon, giám đốc chương trình LMAMS tại Prioria Robotics (cũng đã từng hợp tác với Textron Defense Systems) hi vọng sẽ thành công nhờ những lợi thế mà mẫu Maveric của công ty ông có thể so với Switchblade.
Nổi bật là khả năng hoạt động, một máy bay Switchblade mang đầy đủ vũ khí chỉ có thể ở trên không 10 phút, đòi hỏi lực lượng mặt đất phải trinh sát, tình báo chuẩn bị rất kĩ càng. Trong khi đó, Maveric có thế ở trên không lâu hơn gấp ba lần.
"Trong thực tế, khi đang bị áp đảo bởi hỏa lực địch, việc đầu tiên cần làm là chế áp chúng bằng những loạt bom, sau đó là cấp cứu những người bị thương và đưa họ về tuyến sau, rồi mới tính đến phản kích tiêu diệt đối thủ. Maveric được thiết kế theo phương án tác chiến đó", ông Lyon nói.
Textron Defense Systems cũng đưa ra mẫu Battle Hawk, với thời gian hoạt động tương đương Maveric, được trang bị cảm biến mặt đất nhằm truyền dữ liệu mục tiêu cho Battle Hawk.
Cả hai công ty này đều cho rằng, LMAMS là sẽ thay đổi lớn trong phương thức tác chiến của các nhóm nhỏ binh sĩ – vốn rất phổ biến hiện nay. Binh sĩ có thể tham chiến nhanh chóng, bớt đi sự phụ thuộc vào hỏa lực pháo binh nặng nề, chậm chạp.
“Những điểm nóng của Mỹ hiện nay là châu Á, châu Phi và châu Mỹ Latin, Mỹ sẽ triển khai những lực lượng nhỏ, với sự yểm trợ của máy bay không người lái mới. Chẳng hạn, 2-3 chiếc UAV có thể được phóng lên, được điều khiển để truy lùng một kẻ địch đang lẩn trốn", ông Lyon nói.

Tổng thống Putin ra lệnh không quân Nga tập trận bất ngờ

Theo Bộ trưởng Quốc phòng Nga Sergei Shoigu, Tổng thống Putin vừa ra lệnh kiểm tra bất ngờ khả năng của chiến đấu của lực lượng hàng không vũ trụ Nga và ngay lập tức một cuộc tập trận rầm rộ.
“Theo quyết định từ Tổng Tư lệnh lực lượng vũ trang Nga, tức Tổng thống Putin, một cuộc tập trận bất ngờ đã được thực hiện bởi lực lượng hàng không vũ trụ Nga nhằm đánh giá được khả năng sẵn sàng chiến đấu của binh lính và các cơ quan tác chiến”, Bộ trưởng Shoigu nói và tiết lộ thêm rằng, cuộc tập trận đã diễn ra ngay sau khi có lệnh vào lúc 9h sáng 7/2, giờ Moscow.
Tổng thống Putin ra lệnh không quân Nga tập trận bất ngờ
Tần suất tập trận không báo trước của quân đội Nga tăng nhanh sau khi căng thẳng leo thang với phương Tây
Nội dung của bài kiểm tra khả năng tác chiến bao gồm việc triển khai bất ngờ các hệ thống phòng không cũng như phối hợp trên không nhằm đẩy lui một đợt tấn công của đối phương. Ông Shoigu khẳng định rằng, mặc dù diễn ra bất ngờ nhưng cuộc tập trận này vẫn đảm bảo mọi nguyên tắc về an toàn và sử dụng đạn dược, vũ khí không gây sát thương.
Vào cuối năm 2016, Tổng thống Putin từng khẳng định tầm quan trọng của các bài trập trận bất ngờ sẽ giúp tăng cường khả năng sẵn sàng chiến đấu và triển khai quân nhanh chóng của các đơn vị.
Tần suất các cuộc tập trận này đang diễn ra ngày càng nhiều ở Nga kể từ khi nước này rơi vào căng thẳng với NATO. Điều này đã khiến rất nhiều phương Tây vô cùng quan ngại, do rất nhiều bài diễn tập ở phía Tây Nga, tức là khu vực tiếp giáp Đông Âu.

Friday, 13 January 2017

Ukraine tuyên bố có khả năng 'diễu binh trên Quảng trường Đỏ'

Phát biểu trên kênh truyền hình 112 của Ukraine ngày 12/1, Nghị sĩ Quốc hội Ukraine (Verkhovna Rada) Andrey Teteruk tin chắc rằng quân đội nước này có khả năng đánh bại quân đội Nga.
Ukraine tuyên bố có khả năng
Ukraine tuyên bố có khả năng đánh bại quân đội Nga
Ông Teteruk tuyên bố: "Người Ukraine chúng ta là những chiến binh hùng mạnh. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng chúng ta sẽ có dịp tổ chức cuộc diễu binh trên Quảng trường Đỏ (thủ đô Moscow của Nga)”.
Đáp lại phát biểu này, người dẫn chương trình gợi nhắc rằng các chính trị gia Ukraine cũng từng phát biểu tương tự. Như Bộ trưởng Quốc phòng Valery Geleta cam kết tại Quốc hội Ukraine hồi tháng 7/2014 rằng sẽ thực hiện cuộc diễu binh ở "Sevastopol của Ukraine".
Trong khi đó, ông Sergei Naryshkin, nguyên Chủ tịch Duma Quốc gia (Hạ viện) Nga và hiện là lãnh đạo Cơ quan Tình báo Nga hồi đầu năm 2016 nêu rõ nếu Nga buộc phải hành động quân sự đối đầu với quốc gia có “tiềm lực” như Ukraine thì cuộc xung đột ấy sẽ kéo dài tối đa là 4 ngày.
Trong một diễn biến liên quan, ứng viên Ngoại trưởng Mỹ Tillerson đặt điều kiện điều kiện ủng hộ cung cấp vũ khí sát thương cho Ukraine.
Ông Rex Tillerson bày tỏ hy vọng rằng lệnh ngừng bắn ở Donbass sẽ được các bên tuân thủ, song ủng hộ ý tưởng cung cấp vũ khí sát thương cho Ukraine nếu chiến sự tiếp tục nổ ra.
Trong phiên điều trần tại Thượng viện Mỹ, Tillerson đã được hỏi liệu ông có ủng hộ ý tưởng cung cấp vũ khí sát thương cho Ukraine?.
"Tôi hy vọng rằng thỏa thuận ngừng bắn tại Donbass – miền đông Ukraine sẽ tiếp tục có hiệu lực, nhưng nếu lệnh ngừng bắn bị phá vỡ, nó sẽ là cái cớ rất quan trọng để chúng ta hỗ trợ người dân Ukraine", ông Tillerson nói.
Ông nhấn mạnh rằng quyết định phải được thực hiện "trong các cuộc thảo luận trong khuôn khổ của Hội đồng An ninh Quốc gia với sự hỗ trợ của các phòng ban khác; tôi chắc chắn sẽ ủng hộ quyết định này".